Quyền lợi của người lao động trong doanh nghiệp cổ phần hóa – Phần 2

Thứ ba là sau một năm kể từ khi doanh nghiệp nhà nước chuyển thành công ty cổ phần, nếu do nhu cầu tổ chức lại hoạt động kinh doanh, thay đổi công nghệ dẫn đến tình trạng người lao động mất việc làm, thì họ được giải quyết các chính sách theo các quy định hiện hành.
Ngoài các quy định về mua cổ phần ưu đãi vừa nói, nghị định 44 còn nói rõ doanh nghiệp tiến hành cổ phần hóa có trách nhiệm sắp xếp để sử dụng hết số lao động hiện có. Nếu người lao động tự nguyện chấm dứt hợp đồng thì được giải quyết theo chế độ hiện hành (điều 6 của nghị định 44).
Nếu trước đây doanh nghiệp có vay vốn của người lao động thì trước khi cổ phần hóa, số tiền vay ấy được chuyển thành cổ phần của công ty nếu người lao động chấp thuận (điều 8, khoản 4).
Số tiền thu được từ bán cổ phần thuộc vốn nhà nước, sau khi trừ các chi phí cổ phần hóa, sẽ đượ sử dụng để đào tạo, đào tạo lại, nhằm giải quyết việc làm cho người lao động, trợ cấp cho số lao động dôi dư và bổ sung vốn cho các doanh nghiệp nhà nước có nhu cầu.
Theo nghị định 44, trước khi cổ phần hóa, doanh nghiệp được chủ động sử dụng số dư quỹ khen thưởng và quỹ phúc lợi (bằng tiền) để chia cho người lao động đang làm việc để họ mua cổ phần. Doanh nghiệp cũng được duy trì và phát triển quỹ phúc lợi dưới dạng hiện vật, các công trình văn hóa, câu lạc bộ, bệnh xá, nhà điều dưỡng để đảm bảo phúc lợi cho người lao động trong công ty cổ phần (tức sau khi cổ phần hóa). Các tài sản này thuộc sở hữu tập thể của người lao động.
Trong nhiều văn bản hướng dẫn thực hiện cổ phần hóa trước đây, người lao động trong các doanh nghiệp nhà nước rất băn khoăn về quyền lợi và đòi hỏi các chính sách ưu đãi, trong khi đó lao động ở các doanh nghiệp không thuộc diện cổ phần hóa lại cho rằng mình không được chiếu cố. Nghị định 44 được ban hành có nhiều điểm dung hòa quyền lợi của cả hai đối tượng này.
Yên Mynh – Thế giới Phụ nữ – Phụ nữ Việt Nam – số 51 – 1998

Thực trạng của vấn đề an toàn vệ sinh thực phẩm

 

 
Hiện nay, một trong các vấn đề nan giải, gây nhức nhối trong xã hội chính là tình hình an toàn vệ sinh thực phẩm (ATVSTP). Vấn đề an toàn vệ sinh thực phẩm không chỉ xảy ra ở các nước đang phát triển, kém phát triển mà còn ở cả những nước đang phát triển. Ở Việt Nam, nhất là tại các khu vực đô thị, đông dân cư, vấn đề ATVSTP ngày càng gây nhiều lo lắng cho người dân. Sức khỏe là điều vốn quý của mỗi con người và của toàn xã hội, do đó vấn đề ATVSTP ngày càng trở nên nóng bỏng và được cộng đồng hết sức quan tâm. 
 
Thực trạng ATVSTP hiện nay
 
Việc người sản xuất, kinh doanh sử dụng các loại cám giúp trọng trong chăn nuôi, thuốc kích thích tăng trưởng các loại rau xanh; những hóa chất cấm dùng trong việc chế biến nông thủy sản, sử dụng nhiều loại chất tẩy rửa các thịt, cá ôi thối… do quy trình chế biến hay do nhiễm độc từ môi trường, từ sử dụng nước thải sinh hoạt, nước thải trong chăn nuôi để tưới rau làm cho hàm lượng kim loại nặng và vi sinh vật gây bệnh trong rau, quả cao hơn so với qui định, hay thực phẩm không rõ nguồn gốc,… gây ảnh hưởng xấu đến người tiêu dùng và việc xuất khẩu. Các thông tin về ngộ độc thực phẩm, tình hình vi phạm tiêu chuẩn ATVSTP, các dịch bệnh gia súc, gia cầm… xảy ra ở một số nơi, càng làm cho người tiêu dùng thêm hoang mang, lo lắng cho sức khỏe của mình. 
 
Theo báo cáo của các cơ quan chức năng, công tác bảo đảm an toàn vệ sinh thực phẩm những năm qua đã có nhiều tiến bộ, được lãnh đạo các cấp quan tâm, xem xét và coi đây là một nhiệm vụ hết sức quan trọng trong sự nghiệp chăm sóc và bảo vệ sức khỏe của nhân dân. Việc Nhà nước ban hành các Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng và Luật An toàn vệ sinh thực phẩm đã nâng cao vai trò trong việc quản lí của nhà nước từ Trung ương đến địa phương. Công tác quản lý nhà nước về ATVSTP được chú trọng hơn; kiến thức, sự hiểu biết về vấn đề này của người dân về vấn đề bảo đảm sức khỏe cũng được nâng lên; các nhà sản xuất, cơ sở kinh doanh cũng hiểu rõ hơn trách nhiệm của mình trong việc tuân thủ các điều kiện bảo đảm ATTP đối với sản phẩm làm ra… 
 
Tuy nhiên, các thủ đoạn làm làm giả thực phẩm ngày càng tinh vi, đối với người tiêu dùng, việc nhận biết, phân biệt giữa thực phẩm an toàn với thực phẩm không an toàn là vấn đề rất khó khăn. Theo tài liệu của Cục Quản lý chất lượng an toàn vệ sinh thực phẩm của Bộ Y tế, số lượng các vụ ngộ độc thực phẩm cũng như số người bị nhiễm độc thực phẩm vẫn còn khá cao.Theo số liệu thống kê, trên địa bàn cả nước, các vụ ngộ độc thực phẩm đang diễn ra có diễn biến rất phức tạp, có nhiều người tử vong… Gần đây, sự khác biệt giữa các kết quả phân tích, kiểm tra chất lượng của sản phẩm vừa gây không ít khó khăn cho người sản xuất vừa gây thêm hoang mang, lo lắng cho người tiêu dùng. Có thể nói, chưa bao giờ sự lo ngại về vấn đề an toàn vệ sinh thực phẩm lại nóng bỏng và được rất nhiều người quan tâm như hiện nay. 

Khó khăn của nghề PG

PG là một nghề gồm chuỗi nhiều công việc liên quan đến tiếp thị,người mẫu model, lễ tân. Công việc của các PG thường là đứng tiếp thị, quảng cáo hình ảnh, sản phẩm cho một sự kiện hoặc một chương trình ngắn nào đó của các công ty. PG trở thành nghề được nhiều cô gái săn đón vì nhiều sự hấp dẫn đặc biệt từ mức lương của công việc này khá cao.Với những người muốn làm bán thời gian, có thể nhận job của  PG làm linh động theo các sự kiện ngắn vài tiếng , có thể được đi nhiều nơi theo các chương trình dài. Ngoài ra các công ty cũng tuyển PG làm hợp đồng, lương tháng hấp dẫn gồm lương cứng và cả tiền thưởng khá cao. Đấy chính là lý do khiến nghề PG trở thành nghề hot. Công việc yêu cầu lựa chọn các cô gái có ngoại hình và chiều cao, biết ăn mặc và make up vì đặc thù công việc phải tiếp xúc, đứng trước với nhiều người với mục đich quảng bá rộng rãi sản phẩm của công ty tới nhiều người tiêu dùng. Để khách hàng có thể xem lựa chọn và mua sản phẩm . Hầu như yêu cầu của công việc không có nhiều. Chủ yếu là yêu cầu về ngoại hình và một số cần thêm có khả năng ăn nói, giao tiếp tốt. Tuy nhiên PG là một nghề chứa nhiều điều sóng ngầm, những khó khăn đằng sau một công việc hấp dẫn của các cô gái xinh đẹp. Chỉ khi bắt đầu công việc, các cô gái mới cảm nhận thấm được những  sự khó khăn của nó
Mỗi job của PG trong một sự kiện ngắn hoặc các chương trình phát quà, quảng bá  thường kéo dài vài tiếng. Còn với các sự kiện lớn chương trình kéo dài hơn nhưng PG cũng được thay người. Tuy nhiên trong vài tiếng đó, PG luôn luôn phải mỉm cười với mọi người. Phải đứng tại dáng chụp ảnh hoặc đứng để làm việc trong thời gian suốt vài tiếng trên những đôi giày cao gót. Ai cũng biết giày cao gót có hại cho sức khỏe của phụ nữ, nhất. Nên việc đứng trong thời gian dài như vậy khiến nhân viên cảm thấy khá mệt mỏi. Sau một buổi làm việc lưng, chân đâu mỏi liên tục khi chưa quen. 
Nhưng dù mệt mỏi như thế nào thì các PG cũng phải luôn luôn mỉm cười, nói chuyện nhẹ nhàng thân thiện với bất kì người khách nào.  Các PG bán hàng còn phải liên tục tư vấn, mời chào khách mua hàng. Bởi việc bị áp lực về doanh số bán hàng
Yêu cầu của PG là những người có ngoại hình nhằm tạo sự thu hút, hấp dẫn với những người xung quanh. Đôi khi phải mặc những bộ đồng phục PG của công ty trông khá hở hang và sexy. Thời trang còn trái cả thời tiết. Những ngày trời lạnh vẫn phải mặc váy thậm chí là váy cúp ngực đứng trên sân khấu. Khá lạnh nhưng vẫn phải vui vẻ mỉm cười để đảm bảo hoàn thành công việc
Bản thân công việc PG phải tiếp xúc nhiều nên sẽ gặp rất nhiều kiểu người khác nhau. Đặc biệt là đàn ông hám gái. Thậm chí xuất hiện những yêu râu xanh. Công việc không cho phép được cáu gắt hay không tiếp khách hàng, kêu ca thì bị phụ trách mắng mỏ không hoàn thành công việc.
Tham khảo:

Má chồng…cũng khóc – Phần 3

Cô con dâu lớn thì do phụ buôn bán với mẹ ruột, nên cả ngày vợ chồng con cái ăn ở sinh hoạt bên đó. Còn cô con dâu thứ hai gửi gạo nhờ mẹ chồng nấu cơm, nhưng đồ ăn thì mang từ nhà hàng về vì cô phụ nấu bếp. Cô dâu út thì làm công nhân xí nghiệp thay đổi ba ca, cho nên cô cũng báo là không ăn cơm nhà…Quét dọn cũng thế, phòng nào quét dọn phòng đó, quét xong tấp ra phòng ngoài. Và khi mọi người đi hết, chỉ còn một mình bà Trúc lại phải quét dọn toàn bộ căn nhà, nhưng không được đụng đến phòng riêng của một đứa nào. Lắm lúc bà đã khóc vì buồn. Có lần trời mưa, lật đật lo rút quần áo giùm mấy cô con dâu, bà bị vấp té va đầu vào cạnh tủ chảy máu đến bất tỉnh mà chẳng ai hay. Tỉnh dậy, bà tự kiếm bông băng cầm máu rồi ra nhờ y tế phường băng bó. Chú trưởng trạm y tế sau này có gặp cô con dâu trưởng trách nhẹ, thì bị cô cự lại: "chớ ở nhà với bả rồi chết đói cả lũ à?" Kể xong, bà Trúc cười buồn: "nói vậy cũng phải, tụi nó còn lo toan cuộc sống riêng của tụi nó chớ!".
Bà Trúc đã góa chồng từ nhiều năm nay. Tôi tưởng tượng ra cảnh bà ngồi một mình trong phần nhà còn lại, giữa tiếng cười đùa của con cháu vang ra từ ba gian phòng mà thấy thật là đau xót. Nhưng đau xót nhất vẫn là tiếng đời: cho dù những người mẹ chồng như chúng tôi có khóc thầm đến thế nào đi chăng nữa, cũng mang tiếng là mẹ chồng. Chúng tôi mang một tâm trạng như những người mẹ ghẻ, thấy con dâu quấy cũng không dám rầy, thấy hư cũng không dám chỉ bảo…sợ mình nói ra lại bảo là khó khăn, đày đọa. Và đấy là cái hố ngăn cách giữa chúng tôi với con dâu.
Nhưng có những cô con dâu, có khi nào các cô nghĩ và thương cho cảnh cô đơn trong tuổi già của chúng tôi, mà chia sẻ cho chúng tôi chút ấm áp trong gia đình riêng của mình? Làm mẹ chồng cũng khổ lắm chứ. Chẳng riêng gì làm dâu.
Thạnh Đông – Thế giới Phụ nữ – Phụ nữ Việt Nam – số 63 – năm 1998

Đi đâu rồi bạn cũng sẽ chọn nội thất Hòa Phát

“Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”, đừng nên quá chú trọng vào hình thức mà quên mất đi chất lượng bên trọng. Do vậy, khi mua các sản phẩm nội thất, bạn hãy xem xét kỹ đến chất lượng rồi hãy tính đến kiểu dáng và màu sắc bên ngoài.
 
Thực tế trên thị trường hiện nay có rất nhiều đơn vị cung cấp các sản phẩm nội thất cho gia đình, văn phòng với những lời quảng cáo, PR r đường mật nên “dụ dỗ” được rất nhiều khách hàng. Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian sử dụng ngắn đã bị hư hỏng và không thể dùng được nữa. 
 
Đó cũng chính là lý do mà chúng tôi khuyên bạn nên sử dụng nội thất Hòa Phát. Thực vậy, khi nói về đồ nội thất chất lượng trên thị trường thì chắc chắn không có một thương hiệu nào vượt mặt được Hòa Phát. Không quá khó hiểu khi mà nhắc đến đồ nội thất thì người ta nghĩ ngay đến 2 chữ “Hòa Phát”, bởi lẽ các sản phẩm bày bán nơi đây đều có chất lượng cao, mẫu mã đẹp và giá cả hợp lý. Cụ thể: 
 
- Đâu đâu ta cũng bắt gặp sự có mặt của nội thất Hòa Phát ở tất cả các khu vực như văn phòng, gia đình, nhà hàng, khách sạn…Điều này là do chúng tôi cung cấp các sản phẩm nội thất có thiết kế đa dạng về kiểu cách, kích cỡ và màu sắc với hơn 1500 sản phẩm khác nhau, phù hợp với mọi nhu cầu và tạo nên sự tiện nghi, bắt mắt cho người sử dụng.
 
- Với sự phong phú này là một điều kiện thuận lợi để người tiêu dùng lựa chọn được những sản phẩm phù hợp với túi tiền của mình. Các thiết bị nội thất tại Hòa Phát cam kết cung cấp giá thành hợp lý nhất và được niêm yết công khai, cho nên, mọi Quý khách hàng khi đến với thế giới Hòa Phát đều rất yên tâm về giá cả, không sợ bị chặt chém như các đại lý cung cấp khác.
 
- Hơn nữa, điểm đặc biệt chỉ có ở Hòa Phát đó chính là chất lượng. Từ những món đồ giá rẻ như chiếc ghế gấp, ghế nhân viên đến những sản phấm cao cấp như bàn làm việc giám đốc, bàn trưởng phòng thì chúng luôn có nhiều ưu điểm vượt trội như độ bền cao, khả năng chống cháy, xước, va đập và chống ẩm hiệu quả, tuổi thọ cao và bền bỉ cùng thời gian. 
 
“Nếu như bạn là người có đầu óc kinh doanh và muốn được thành công hơn trong công việc của mình thì sẽ không quên sử dụng các sản phẩm nội thất của Hòa Phát” – đó cũng chính là thông điệp mà chúng tôi muốn gửi gắm đến bạn đọc.
 
Cảm ơn các bạn đã chú ý lắng nghe!

Xem thêm: http://hoaphat.net.vn/product-category/ban/ban-lam-viec/ban-chu-l/

 

Má chồng…cũng khóc – Phần 2

Nghe chúng tôi ca cẩm chuyện dâu con, anh Bảy Mừng, cũng trong câu lạc bộ hưu trí ngậm ngùi kể về cho chúng tôi nghe về nguyên nhân gây ra cái chết của vợ anh:
Vợ chồng tôi sinh bảy lần nhưng chỉ nuôi được hai trai hai gái. Đứa con trai lớn theo về bên vợ ở Cần Thơ, nên trong nhà chỉ còn vợ chồng đứa con trai kế và cô con gái út đang học đại học y khoa năm cuối. Thế nhưng, ai mới đến cũng có cảm tưởng như ở giữa cái đám giặc, vì cô con dâu tôi có tính thích gây gỗ với mọi người. Bực bội cho nên tôi và đứa con gái út thường kiếm chuyện ra ngoài khây khỏa. Chỉ tội có nhà tôi, bà ít ra khỏi nhà nên thường chịu trận. Ba tháng trước ngày chết, nhà tôi kể lịa khi bà rầy con dâu trời tối mưa gió ầm ầm, sao lại để con cái mặc quần áo phong phanh, thì cô con dâu đã nhanh nhẩu đáp lại: "má nuôi con giỏi quá sao đẻ bảy đứa mà chết hết còn có ba?. Và hôm ấy cũng là ngày chứng huyết áp đã làm bà liệt nửa người phải nằm một chỗ.
Mẹ chồng bị bệnh, con dâu ở chung nhà làm sao chẳng bận rộn lây, và hễ càng bận rộn thì con dâu tôi càng bực bội, chửi chó mắng mèo. Ngày định mệnh ấy, khi nhà tôi nhờ con dâu đưa giùm ly nước trong lúc tôi đang bận tay xoa thuốc rượu cho bà, thì cô con dâu đã háy bà má chồng một cái rõ dài rồi nói: "má chắc kiếp trước làm gì ác lắm cho nên kiếp này mới bị đày đọa như vậy!". Tôi chưa kịp rầy át con dâu thì sắc mặt nhà tôi đã thay đổi, bà ấy đã bị hôn mê do đứt mạch máu não.
Nỗi khổ của các ông cha chồng, mẹ chồng trong câu lạc bộ hưu trí của chúng tôi còn nhiều lắm. Nhưng theo tôi, thời nay còn rất ít con dâu, chịu sống chung với gia đình chồng, thường là ở riêng hoặc ở chung nhưng ăn cơm riêng, sinh hoạt riêng. Số sau này đông lắm. Bà bạn tôi ở quận 10 tên Trúc kể, nhà bà có ba cô con dâu, mỗi cô khi về làm dâu nhà bà đều tự động ngăn phòng ở riêng. Hàng xóm, thấy nhà bà ra vào tấp nập tưởng vui lắm, nhưng chẳng phải vậy, chiều tối cặp nào cặp nấy về nhà là vô phòng đóng cửa kín mít lại.
Thạnh Đông – Thế giới Phụ nữ – Phụ nữ Việt Nam – số 63 – năm 1998

Má chồng…cũng khóc – Phần 1

Có lẽ trước hết nên bắt đầu từ tôi. Cũng như bao nhiêu cán bộ nhà nước khác, tôi chấp hành tuyệt đối quy định: chỉ sinh hai con, dù trai hay gái. Rất may, tôi có nếp có tẻ đầy đủ cả. Đứa con trai cả của tôi là kỹ sư, cháu du học ở Đức và gặp vợ cháu ở đấy. Sau khi cưới nhau, mặc dù nhà cửa chúng tôi rộng rãi, dù vợ chồng chúng tôi đã hết lời mời mọc, cô con dâu vẫn nhất định không chịu về ở chung, nại cớ là còn cô em chồng. Nhưng đứa con gái của tôi vài năm sau đó cũng đi theo về bên chồng, nhà chỉ còn hai vợ chồng già lủi thủi với nhau.
Trong lần họp mặt gia đình dịp tết 97, nhiều người trong họ hàng khuyên vợ chồng con trai tôi nên về ở chung với chúng tôi để có thể đỡ đần cha mẹ hôm sớm, con dâu tôi đã trề môi nhún vai rất tây: "chỉ có mất tự do, phiền phức!". Và theo con dâu tôi, người Việt Nam phiền phức vì thường tình cảm hóa mọi vấn đề khiến mất thì giờ, và như thế cũng có nghĩa là mất tiền bạc. Vì thế để không mất thì giờ thăm viếng vợ chồng tôi, con dâu tôi đã khuyên chồng nó bỏ tiền ra mắc một cái điện thoại. Lúc mới gắn điện thoại, mỗi ngày chúng gọi về một lần. Sau cứ thưa dần, khiến tôi đâm lo gọi sang nhà chúng, thì nghe con dâu tôi hỏi: "ba má có vấn đề gì không? Có cần tụi con giúp gì không? Không à, mọi chuyện vẫn tốt đẹp chứ? Vậy nhé, con cúp máy nhé!".
Vậy đó, nhà ở chung một thành phố, cách nhau không tới 5 km đường, nhưng có hơn ba tháng nay tôi không thấy mặt con dâu. Thỉnh thoảng con trai tôi tạt về thăm nhà, hỏi nó bảo vợ con họp hành, công tác suốt.
Sáng sáng đi tập dưỡng sinh, chúng tôi thường nửa đùa nửa thật bảo nhau: "ráng mà khỏe mạnh để không làm phiền dâu con!". Ở trong nhóm của chúng tôi có chị Tư Trung. Chị có một đứa con trai duy nhất đang làm bác sĩ trong một bệnh viện lớn và cô con dâu cũng thế. Sau giờ tập, thấy chị thường tất tả chạy về nhà, chúng tôi hỏi thăm. Thì ra chị lo về nhà để mua thức ăn sáng cho con trai và con dâu. Đến chơi nhà chị, tôi thấy chị tự tay làm hết, từ quét tước dọn dẹp nhà cửa cho đến đi chợ nấu cơm, thỉnh thoảng còn nấu món này món kia cho con dâu tẩm bổ. Chúng tôi bảo chị cưng quá coi chừng con dâu lừng, chị cười đôn hậu trả lời:
Biết sao được, tôi chỉ có một đứa con trai duy nhất, không chiều chuộng con dâu, nó phật ý xúi con mình bỏ mình thì chỉ có nước chết trong…cô độc.
Thạnh Đông – Thế giới Phụ nữ – Phụ nữ Việt Nam – số 63 – năm 1998

Giàn hoa thiên lý

Hời hời. Một mai ai chớ bỏ ai
Chỉ thêu nên gấm, sắt mài nên kim
Điệu hát buồn mênh mang ấy cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in. Hồi nhỏ mỗi lần ru tôi ngủ, bao giờ má tôi cũng bắt đầu bằng lời ru "hời hời"…nẫu ruột này. Má kể, hồi mới sinh tôi ra, mỗi lần má tôi ru tôi bằng câu hát đó thì bà ngoại tôi thường sàng gạo ở ngoài sân lại ngừng tay lau nước mắt. Tiếng đàn bầu của ông ngoại cũng chợt thảm thiết hơn. Những lúc đó, má cũng khóc theo.
Năm tôi lên sáu, dì Út tôi đi lấy chồng. Ngày cưới của dì, tôi xúng xính trong chiếc áo bà bà mới với cái quần lãnh đen của dì may cho. Bà con họ hàng đến ăn cưới, ai cũng nựng nịu khen tôi: "con của mẹ Lý coi được đó chớ". Tôi nhe răng cười, còn bà ngoại tôi thì rơm rớm nước mắt. Má tôi cũng khóc. Má biết vậy là bà con họ hàng đã tha thứ cho má. Tha thứ cho cô gái "chữa hoang" sáu năm về trước.
Cậu tôi trên huyện cũng về. Tôi nhìn cậu lạ lẫm. Từ khi sinh ra đến bây giờ tôi mới biết mặt cậu. Cậu đã bỏ làng Bình Lâm này đi lên An Nhơn. Đâu có xa xôi gì, nhưng cậu cứ bảo bận làm ăn về không được. Kỳ thực cậu muốn trốn tránh mọi người ở làng, cậu xấu hổ vì có một người chị như má tôi. Giờ quay về cậu khóc, cậu tạ tội với ông bà ngoại. Cậu xin lỗi má tôi.
Cậu vừa khóc vừa ôm tôi vào lòng chặt cứng. Ngày vui của dì cũng là ngày vui của cả nhà tôi sum họp. Cậu tôi về, má tôi được họ hàng tha thứ. Ông bà ngoại tôi vui mừng, thanh thản. Má nói, hồi đó nếu ông bà ngoại không thương má, không bất chấp sự khinh rẻ của họ hàng, đuổi má tôi đi thì giờ này chắc má không còn sống và có thể cũng không có tôi như ngày hôm nay.
Bên cạnh những người thân, cậu tôi như trẻ lại. Cậu chặt tre làm một giàn hoa trước sân nhà. Cậu trồng hoa thiên lý, thứ hoa mà má tôi thích. Buổi tối cậu cõng tôi ra chợ làng Văn Quang nghe và bài chòi. Cậu hát huệ tình hay và buồn man mác. Giọng hò của cậu theo hơi nồm của biển đông ngân xa, tha thiết. Gió thổi từ dưới lòng sông lên mát rượi nên lúc nào về đến nhà, tôi cũng đã ngủ say trên vai cậu, mang theo cả những câu hát nồng nàn vào giấc mơ.
Những năm sau đó, tôi lớn lên trong vòng tay yêu thương của ông bà ngoại, của má tôi, của cậu và cả mợ tôi nữa. Ông bà ngoại mua cho má tôi ngôi nhà nhỏ trên huyện An Nhơn, gần chợ để má tôi buôn bán. Còn nhà ở làng là nhà từ đường để cậu tôi nhang khói. Rảnh việc buôn bán là má dẫn tôi về thăm ngoại, thăm làng. Đi ngang chợ làng Văn Quang, tôi cứ ước gì mình còn nhỏ để được ngồi trên vai cậu.
Bây giờ tôi đã là sinh viên đại học. Đi học xa nhưng tôi không bao giờ quên làng tôi nhỏ bé, không bao giờ quên giàn hoa thiên lý. Tất cả đã thành một mảnh của tâm hồn tôi, có cả câu ca "hời hời…" man mác.
Lê Thị Ánh Tuyết – Thế giới phụ nữ – Phụ Nữ Việt nam – Năm 1998

Tôi sẽ xây dựng một gia đình khác

Tôi không có may mắn được sinh ra dưới một mái gia đình ấm êm. Dẫu gia đình tôi giàu có, nhưng ba mẹ tôi không yêu thương nhau. Họ thường bất hòa, và những lúc đó, tôi thường hay bị…"ăn theo". "Bản mặt giống cha, thấy ghét", "mày bênh hả?" Cho cuốn gói theo mẹ mày luôn". Tuổi thơ tôi trôi qua trong sự thắc thỏm sợ hãi. Tôi không biết hôm nay đi học về nhà có bình yên không. Liệu mẹ có đập bể tivi hay ba có đá nát mấy tấm cửa kính không, liệu tôi có được cho ở nhà nữa không, khi sự có mặt của tôi càng gây thêm sự tức giận.
Một đứa trẻ con 8, 9 tuổi đầu như tôi lúc đó đã có bao suy nghĩ, toan tính. Rồi có lần tôi đã tự nhủ thầm: "ước chi mình mau lớn, mình sẽ đi khỏi nhà".
Tôi vào thẳng đại học bằng chính sự nỗ lực của bản thân. Ba mẹ tôi không hề quan tâm xem tôi đã học được cái gì, chuẩn bị được tới đâu. Cần tiền ư? Bao nhiêu? Lúc nào cũng có sẵn! Muốn học gì? Tùy! Muốn chơi với ai? Tùy! Tôi như đám bọt biển lênh đênh, tự tìm cho mình bãi bờ để tấp vào. Mẹ cho tiền tôi đi "shopping", ba cho tiền đi "dancing" hay đi bất cứ đâu đó, mà không cần biết xem thực sự tôi có đi hay không, đi với ai. Tôi rất buồn khi mẹ mình nhìn khinh khỉnh con bạn thân ăn mặc xuềnh xoàng của tôi, ba tôi mắng bạn là "đồ khố rách áo ôm".
Tôi xa dần gia đình, xa dần ba mẹ. Có lẽ ba mẹ tôi nghĩ rằng chỉ cần cho tôi thật nhiều, tạo cho tôi một cuộc sống tiện nghi là đủ để tôi hạnh phúc. Ba mẹ đâu hiểu được rằng, một đứa con chỉ cảm thấy hạnh phúc khi bên cạnh vật chất còn có sự quan tâm và chăm sóc về tinh thần nữa.
Bây giờ tôi đã lớn, đã có người yêu và chúng tôi đang cùng dự tính tương lai, vì chỉ còn một năm nữa tôi tốt nghiệp đại học. Đến lúc này, tôi mới bình tâm nhìn lại gia đình mình. Tôi lại thấy thương yêu ba mẹ hơn lúc nào hết. Mai đây, khi tôi đi xa, sẽ chỉ còn hai người thui thủi trong căn nhà rộng rãi trống vắng. Cuộc sống quay cuồng với vật chất, lúc ấy sẽ mang lại cho ba mẹ những gì? Tiền bạc có còn quá quan trọng nữa chăng, khi bên mình không còn ai thân thương, yêu quý? Xung quanh ba mẹ còn ai nữa, ngoài tiền bạc và sự trọng vọng giả tạo của những kẻ cơ hội, xu nịnh? Lúc bệnh hoạn hay yếu đuối, thất vọng có ai an ủi, sẽ chia?
Ba mẹ tôi đáng thương hơn đáng trách. Suy cho cùng thì ba mẹ vẫn là những người thân nhất của tôi. Giờ đây, nghĩ về gia đình tôi không còn quá bi quan hay thất vọng nữa. Ba mẹ vẫn mãi là ba mẹ, những người sinh thành ra mình. Và gia đình dù có rách nát vẫn là gia đình. Tôi sẽ cố gắng xây nên hạnh phúc của một gia đình khác yên vui hơn, tươi đẹp hơn.
Vũ Thanh Trúc – Thế giới phụ nữ – Phụ Nữ Việt nam – Năm 1998

Mẹo nhỏ khi mua thiết bị chiếu sáng ai cũng cần phải biết

Từ khi có sự phát minh ra đèn chiếu sáng của nhà khoa học Thomas Edison thì việc sử dụng đèn chiếu sáng dường như không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày. Ngày nay với sự đa dạng về các loại bong đèn, thiết bị chiếu sáng có rất nhiều mẫu mã và chủng loại khác nhau cho người tiêu dùng lựa chọn.
 
Tuy nhiên vậy, trên thị trường cũng tràn lan các loại hàng nhái, hàng giả, hàng kém chất lượng như ánh sáng không tốt, tuổi thọ thấp và tệ hại nhất là dễ gây cháy nổ. Vậy làm sao để lựa chọn những sản phẩm tốt, có chất lượng ánh sáng tốt cũng như có lợi cho người tiêu dùng. Cùng đọc bài viết sau để có thêm kinh nghiệm. 
 
1. Địa chỉ mua hàng uy tín
Không chỉ riêng bóng đèn mà với tất cả các sản phẩm, thiết bị về điện khi có dự định mua sắm cho gia đình, bạn nên chọn những địa chỉ uy tín, có chứng nhận của chuyên gia về các chỉ số cũng như tuổi thọ của sản phẩm. Bạn cũng nên chọn những địa chỉ mua hàng có bảo hành cho sản phẩm, nếu trong trường hợp thiết bị chiếu sáng không ổn định hoặc không phù hợp có thể đổi trả để tiết kiệm nhất cho gia đình. 
 
2. Thông số của các loại bóng đèn
Khi mua bong đèn và các thiết bị chiếu sáng bạn cũng cần qua tâm tới các chỉ số ghi để mua những sản phẩm mình cần và phù hợp. 
 
Chỉ số bạn cần quan tâm đầu tiên đó là về số watt kí hiệu W, là số điện năng tiêu thụ trong 1 giờ làm việc. Các nhà sản suất luôn hướng tới mong muốn của người tiêu dùng đó là giảm số W mà vẫn giữ hiệu xuất làm việc của thiết bị để tiết kiệm điện vì khi bóng đèn có chỉ số W càng lớn thì độ sáng của đèn càng lớn đồng thời với đó là mức tiêu thụ điện năng càng nhiều. 
 
3. Điều chỉnh thiết bị để có thể tiết kiệm tối đa
Hiện nay có rất nhiều loại bong đèn với công suất chiếu sáng cũng như giá cả khác nhau. Và bạn cần phải cân nhắc sao cho thiết bị của mình vừa có giá thành hợp lý, có khả năng chiếu sáng rộng mà lại tiêu tốn ít điện năng. 
 
Ví dụ cho bạn như: nếu bạn sử 1 bóng đèn sợi đốt 100W 1 ngày dùng 5 h buổi tối 1 tháng sẽ hết khoảng 5×30= 150 giờ. Vậy công suất sử dụng sẽ rơi vào khoảng 15 số điện giá 1,4 nghìn 1 số thì số tiền chúng ta phải trả là 21 nghìn đồng. Thay vào đó nếu sử 1 bóng đèn led với độ sáng tương tự khoảng 18W thì công suất sử dụng sẽ là 2,7 số điện. Số tiền chúng ta phải trả chỉ là 3,78 nghìn đồng tức là tiết kiệm được khoảng gấp 5 lần so với đèn sợi đốt. Tuy nhiên giá tiền ban đầu của đèn led sẽ cao hơn. 

Xem thêm: http://chieusangngoaitroi.com.vn/cot-den-cao-ap