Người ta phẫu thuật độn vú như thế nào?

Cụ thể, người ta dùng một bao mỏng bằng chất pôlyôrêtanxốp trong chứa xilicon đưa vào phần trên vú, tất nhiên phải mổ lật lớp thịt ra cho túi xilicon rồi ấp vào khâu khéo cho liền, không để lại vết sẹo nào.
Với phương pháp này người ta đang tranh luận xem có mang lại hậu quả bệnh tật hay ung thư không? Nhưng vì sắc đẹp, các bà, các cô giàu có vẫn đua nhau đến các thẩm mỹ viện yêu cầu được giải phẫu đôn ngực.
Ở thành phố Hồ Chí Minh nghe nói đã có dịch vụ này nhưng giá rất đắt, còn ở Hà Nội, chúng tôi chưa thấy nơi nào quảng cáo. Tất nhiên làm việc này phải có bác sĩ lành nghề và dụng cụ, phương tiện, vật liệu thật “chuẩn” mới hạn chế được tác hại. Chúng tôi sẽ tìm hỏi cụ thể và trả lời chi tiết với các bạn sau về nơi thực hiện phẫu thuật ở Hà Nội và giá tiền (xem hình vẽ vị trí mổ và đưa túi độn vào ngực).
Một ngày con bú 48 bình sữa
Cách đây không lâu, tại Pháp, một phụ nữ, chị Marie-claude Adam vừa đẻ một lần sáu cháu, tại khoa sản bệnh viện PorT-Royal ở Paris thủ đô nước Pháp. Đẻ sinh sáu được đưa tin làm cả thủ đô Paris xúc động động viên gia đình chị Adam cả bằng tinh thần lẫn vật chất (riêng báo Match của Pháp, với sự đóng góp của các đọc giả (1 quan tiền Pháp do tăng giá một số báo) đã thu được 700.000 tiền Frane (khoảng 700 triệu tiền Việt Nam) sản phụ và ngân phiếu 700.000đ để gửi giúp đỡ gia đình anh chị Adam. Ai ai cũng thấy chăm sóc một em bé sơ sinh thiếu tháng đã là vất vả lắm rồi. Bây giờ chị phải chăm nom sáu cháu, từ thay tã lót đến cho tu sữa bầu. Thế nào cũng phải có người giúp đỡ bà mẹ trẻ vì một ngày phải pha tới 48 bình sữa.
Bê con
Kìa chú bê con
Chú mới vừa tròn
Hai ngày rưỡi tuổi:
Cái mồm không mỏi
Thúc vú mẹ luôn
Cái tai, các đuôi,
Cùng nghe tiếng động!
Bước đi đã rộng
Quanh chân mẹ rồi
Đôi mắt nhìn trời
Như là bụng mẹ…
Nguyễn Bình Nam – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991.

Cô đơn giữa những người thân

Trường hợp giáo sư N thật đau lòng. Hàng tháng trời nằm viện, con cháu vài ba lần nhòm ngó. Đến lúc cụ “đi” cũng không có ai là người thân thích ở bên cạnh. Bệnh viện đưa cụ vào áo quan dưới nhà xác. Con cháu được tin kéo đến cũng không ai thèm ngó mặt người thân. Đến khi bạn bè giáo sư đến viếng mở nắp áo quan, hóa ra đã liệm nhầm thi hài người khác.
Nữ bác sĩ công tác tại khoa thần kinh cho tôi biết trường hợp bệnh nhân H bị liệt nửa người nằm viện hàng năm trời nhưng tuyệt nhiên không thấy con cháu tới thăm. Chỉ có bà vợ già gần sáu chục tuổi nâng giấc đỡ đần khuya sớm. Gia cảnh của bệnh nhân hết sức khó khăn. Có lần ông thèm cam bà ra phố chỉ còn đủ tiền mua cho ông một trái. Sau này tìm hiểu kỹ thì ra không phải ông bà không con cái mà có những bốn người, ba trai, một gái. Hai người con trai lớn và con gái có gia đình làm ăn ở trong Nam. Hai vợ chồng cậu con út với ba đứa cháu nội sống trong căn nhà 12m2. Thôi đành đưa ông vào bệnh viện nằm cho đỡ chật nhà.
Trên đây mới chỉ là một vài trường hợp cụ thể mà chúng tôi chứng kiến và ghi lại được. Liệu còn bao nhiêu cụ già đơn độc bất hạnh, bao nhiêu cụ cô đơn giữa những người thân thích? Hơn ba chục cụ nằm ở các khoa trong bệnh viện hữu nghị Việt-Xô khi được hỏi ý kiến đều kiến nghị: Các cấp chính quyền, các đoàn thể ở từng địa phương nên tổ chức xây dựng những khu nhà an dưỡng trích từ các quỹ phúc lợi xã hội cho các cụ đã về hưu, tạo điều kiện để giúp đỡ để các cụ khỏi cảm thấy mình bị xã hội bỏ rơi, phần nào bớt đi nỗi mặc cảm, nỗi cô đơn giữa người thân trong những giờ phút chót cuộc đời.
Bố!
Mới 6 giờ sáng chủ nhật, con gái tôi đã mang thằng con lại nhà.
-Ông bà cho con gửi cháu. Vợ chồng con đi ăn cưới cả ngày.
Nó thả thằng bé đứng trước cửa rồi chạy vội ra nhảy lên xe cúp, chồng chờ sẵn vù đi. Tôi dắt cháu vào nhà, bày ra đủ thứ đồ chơi. Nhưng cái gì thằng bé cũng chơi một lúc rồi lại chán. Tôi ôm cháu vào lòng kể chuyện “Tấm Cám”, chuyện “Ông Gióng”, chuyện “Cây tre trăm đốt”…
Vợ tôi làm cơm xong dọn lên:
-Ông, cháu đi ăn cơm, chiều kể tiếp.
Ngồi vào mâm thằng bé ăn uống từ tốn. Bà gắp cho cái gì ăn cái ấy không mè nheo. Tôi khen:
-Cho trẻ đi mẫu giáo tốt thế. Tập quen nếp từ bé. Ăn xong nó đưa bát cho bà:
Anh Lê – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991

Nên nói gì với con khi bố mẹ ly hôn

Trước hết, khi hai bố mẹ ly dị thì phải đứng về lập trường của ai để suy xét vấn đề ? Nếu như đứng trên lập trường của chính mình (bố hoặc mẹ) cường điệu sự bất hạnh và điều sai trái tự nhiên, thậm chí còn bôi xấu nhân cách của đối phương, như vậy có khác gì xẻ đôi thành hai nửa sự tin yêu của con cái với bố mẹ, đẩy con cái vào tình thế phán đoán giá trị đúng sai về tình cảm hoặc phải chọn lấy một thái độ tình cảm tàn khốc, tức là bố mẹ đã đổ cái đau khổ lên đầu con cái.
Nhưng nếu như đứng trên lập trường của con cái để xem xét thì chắc chắn là bố mẹ phải đối đầu với một vấn đề là con cái chẳng bao giờ đồng tình. Đối với những người vừa bước ra khỏi vòng ly hôn đau khổ, không chịu ngoảnh lại nhìn đối phương một lần. Đối với những người không đồng tình để cho hôn nhân tan vỡ, giao động chưa biết chọn đằng nào giữa cái yêu và cái hận, với họ có lẽ muốn im lặng lãnh đạm, chôn vùi cái ân oán để cùng nhau xử tốt với con cái, đó là điều khó khăn rất nhiều so với mọi người vẫn thường nghĩ. Nhưng, tình cảm chân thực vĩ đại bao giờ cũng chiến thắng lãnh đạm oán hận và không trung thực, làm cho hai bố mẹ dù có ly dị rồi nhưng vẫn luôn có một tấm lòng vị tha, thương yêu cởi mở để đối xử với con cái, vẫn cùng nhau hợp sức, giúp cho con cái vượt qua những nguy cơ tâm lý trước mắt và khó khăn cuộc sống về sau. Muốn vậy, đòi hỏi cả 2 bố mẹ phải có ý kiến nhất trí với nhau về nguyên nhân ly hôn, có thái độ chân thành với sự thực ly hôn, cùng nhau chọn một phương thức mà con cái có thể hiểu và chấp nhận được để quyết định thông báo cho con cái biết về sự ly hôn của hai người.
Tiếp theo, hai bố mẹ nên dùng biện pháp như thế nào để nói cho con cái biết ? Điều này e rằng cần phải nhìn vào tuổi tác lớn bé, tính cách, mức độ tình cảm và sự khác nhau giữa cái thân và sơ của tình cảm con cái với bố mẹ. Ví dụ như với con cái ở tuổi thanh xuân, tương đối có trình độ và hiểu biết thì có thể việc ly hôn sẽ không phải là gánh nặng nữa, con cái đã ở tuổi trưởng thành, đã phân biệt được lẽ phải trái. Hai bố mẹ phải nắm được cơ sở này chuẩn bị tốt một số tâm lý tình cảm “đột phá” và nói đúng vào tâm tư tình cảm của con cái.
Đoàn Như Trác – Báo Thế Giới Phụ Nữ – Phụ Nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 34 – 1997

Anh trúng số độc đắc !

Ông chồng làm việc ở một công ty lớn, và được lãnh tiền vào mỗi tối thứ sáu. Vừa về tới nhà, là bà vợ bắt đưa hết tiền, chỉ để lại cho ông ta vừa đủ cho bữa ăn trưa hàng ngày ở công ty. Một hôm, ông ta đi làm về đầy phấn khích :
Em không thể đoán được điều gì xảy ra hôm nay đâu, cưng ạ !… Anh trúng số độc đắc !
Tuyệt quá ! Bà vợ sung sướng reo lên. Nhưng bà ta nghiêm ngay mặt lại, suy nghĩ một chút rồi giận dữ hỏi :
Tiền đâu mà anh mua vé số ?
Thực đơn của các cô gái trong ban nhạc “The Spice girls” gồm có những gì ?
Là những thành viên trong ban nhạc “The spice girls” vui nhộn, nhưng dường như các cô gái đáng yêu người Anh này lại rất có kỷ luật trong cách ăn uống hàng ngày.
Qua chuyến công du biểu diễn của ban nhạc ở Ấn Độ, chúng tôi thấy được trên các tấm áp phích quảng cáo của họ một bảng thực đơn đặc biệt gồm có hoa quả tươi, rau xanh hấp đơn giản và đồ uống giành cho người ăn kiêng của Pepsi. Có lẽ bảng thực đơn này không làm cho người dân nước chủ nhà (Ấn Độ) hài lòng vì sự mến khách sẵn có của người Ấn Độ với những phương pháp nấu nướng được xem là ngon nhất thế giới. Tuy nhiên mọi việc thật dễ hiểu khi người ta để ý tới việc các cô gái cần thiết phải xuất hiện gọn gàng, xinh xắn trong những chiếc quần soóc bó sát spandex và những kiểu áo mỏng, nghịch ngợm. Trong khi những chuẩn mực về cách ăn uống của các cô gái là đáng thán phục thì bộ trang phục siêu ngắn của các cô lại gây ra những hồi chuông báo động từ phía những người bảo thủ. “Từ trước tới nay chưa hề có kiểu cách ăn mặc như vậy bao giờ”, một người phát ngôn trong giới chuyên viên ở Ấn Độ lên tiếng. “Chương trình biểu diễn của chúng tôi sẽ thành công rực rỡ”, các cô gái tin tưởng như vậy. Trong ảnh là các cô gái ở vị trí hàng đầu trong bảng xếp hạng ca nhạc quốc tế (từ trái sang phải là : Victoria, Mel B, Geri, Mel C và Emma). Ngày 18 tháng 10 năm 1997 các cô thực hiện chuyến biểu diễn đầu tiên tại Ấn Độ trong chương trình của kênh truyền hình Channel [V] có tựa đề là “Những phần thưởng âm nhạc”. Các cô trình diễn hai bài hát, trong đó có bài hát hay nhất Wannabe, và thực hiện việc trao phần thưởng cho một nữ diễn viên người Ấn Độ. Chương trình có sự tham gia của các ngôi sao quốc tế và Ấn Độ như Jon Bon Jovi và ông vua nhạc Bhangra (một loại nhạc dân ca truyền thống bang Punab với nhạc pop hiện đại phương Tây) Daler Mehndi,…
Việt Khoa – Báo Thế Giới Phụ Nữ – Phụ Nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 34 – 1997

“Nội thất” của cái tủ

Ai cũng biết rằng cái tủ đựng quần áo không phải là một vật trang trí trong nhà mà chức năng chủ yếu của nó là để đựng quần áo và các vật dụng khác. Tiếc rằng hiện nay, các nhà thiết kế, tạo dáng công nghiệp và cả những người thợ mộc chế tạo ra cái tủ đều thường tập trung mọi khả năng trí tuệ của họ vào hình dáng bên ngoài của nó. Nhưng thực ra, cấu tạo bên trong của cái tủ, “nội thất” của nó như thế nào, đối với người sử dụng còn quan trọng hơn cả về ý nghĩa thực dụng và thẩm mỹ.
Nhiều khoảng trống không đựng được cái gì cả, đơn giản là vì chúng ta chưa nghĩ tới cách làm các giá đỡ, các ngăn, sao cho quần áo không chồng chất lên nhau và người ta có thể lấy mỗi cái ra một cách dễ dàng, tiện lợi.
Trong khi chờ đợi các nhà thiết kế sáng tạo ra những mẫu tủ có tính thực dụng hơn, chúng tôi giới thiệu với bạn đọc một mẫu tủ tương đối đơn giản về hình thức nhưng bên trong của nó đã được tính toán chi li nên không những có khả năng đựng được nhiều mà con thuận tiện hơn khi sử dụng.
Hình ảnh người mà ta ngưỡng mộ
Đó là cái lớn lao và cũng dễ trở thành bi kịch của các chị, và cũng chính là bị kịch gia đình. Yêu nhau và lấy được nhau, tưởng dễ đấy mà thực là khó đấy.
– Hai người đó trên đường
Phụ nữ nào cũng gặp
Trăm năm chỉ một lần
Họ được trùng làm một.
Thế là đành ôm mối thất vọng, buông lỏng tay chéo lái, mặc cho con thuyền thân phận trôi xuôi, và ghé vào một bến bờ ngẫu nhiên, thường chẳng mấy khi êm ả.
Bài thơ chỉ nhìn nhận thực tế và trình bày sự thật ấy để mọi người suy ngẫm, chiêm nghiệm, lực chọn một cách xử thế cho mình.
– Người cho tôi hạnh phúc
Luôn như gió vội bay
Người dâng tôi cả đời
Không được gì đền đáp.
Sự thật trớ trêu ấy nhiều khi ta không để ý, nhiều khi ta bỏ qua. Cái hình tam giác đó quay cuồng với ba đỉnh của nó. Đỉnh này theo đuổi đỉnh kia, còn đỉnh kia thì vọng về đỉnh khác. Trên thực tiễn, đôi khi đó chỉ là đuổi hình, bắt bỏng. Hình như trong bài thơ còn có lời nhắc nhở để những người đang yêu chớ ảo mộng vu vơ, chớ đợi chờ vô vọng, mà bỏ mất hạnh phúc đơn giản, có thực, trong tầm tay. Bởi vì hình ảnh người mà ta ngưỡng mộ đã được bao phủ trong ánh hào quang thần tượng không mấy trùng hợp với họ trong đời thực.
Xuân 1997
Trịnh Trung Hòa – Thế giới Phụ nữ – Báo Phụ nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 15 – 1997

Cô bé như con nai sa bẫy

-Không, dãy nhà phía trước cơ! Miệng nói, chân hắn đạp xe nhanh hơn ra phía cánh đồng tối om trước mặt. Linh tính bảo cho cô biết có chuyện chẳng lành, thấy có tiếng đi xe đạp phía sau Loan vội vàng nhảy xuống định kêu to, thì gã đàn ông thấp lùn ban nãy đã xuống xe và chặn ngay trước mặt:
-Kêu làm gì vô ích cô em, giữa cánh đồng, trong đêm khuya vắng này chỉ có em và bọn anh thôi.
Loan bủn rủn chân tay khi thấy tên cao to giật phắt chiếc túi của cô đang cầm trong tay, lấy tấm ni lông trải ngay xuống bờ mương rồi nắm vai cô bé đẩy ngã xuống miệng thì thào:
-“Vui vẻ” với bọn anh tí nào!
Cô bé như con nai sa bẫy, cô vùng vẫy nhưng không thoát được hai gã đàn ông đang trong cơn thèm khát. Chẳng khó khăn gì lắm chúng đã lột trần cô bé ra và thay nhau giở trò thú vật. Loan thót lên đau đớn nhưng tiếng cô bé chìm vào màn đêm yên tĩnh. Khi đã no say khoái lạc chúng còn bấm đèn pin soi vào thân thể non trẻ lõa lồ của cô bé đang quằn quại đau đớn rồi cười khả ố. Thỏa mãn thú tính, một đứa bỏ về, một đứa đèo Loan đến gần bến xe rồi chuồn thẳng. Ăn cắp sự trinh nguyên của cô gái chưa đủ chúng còn nhẫn tâm vét hết số tiền 65.000đ trong túi của cô bé. Đau đớn, tuyệt vọng, cô bé lê bước đến đồn công an trình báo. Ngay ngày hôm sau, bọn chúng đã bị bắt. Chúng là Nguyễn Đăng Thông, Nguyễn Khắc Bình, sau khi uống rượu về, qua bến xe thị xã thấy cô gái trẻ lỡ xe ngồi ở bến chúng đã bàn nhau giả vờ làm cán bộ quản lý ở bến xe lừa cô gái ra đồng để thực hiện tội phạm. 7 năm tù về tội hiếp dâm là bản án trừng phạt hành vi dâm đãng, xúc phạm nhân phẩm người khác của hai tên Thông và Bình. Nhưng cũng cần rút kinh nghiệm cho các cô gái lỡ độ đường như Loan. Tại sao không ngồi đợi sáng ở cửa đồn công an như các cô gái ở miền nam vẫn làm khi về thành phố Hồ Chí Minh bị lỡ muộn ở bến xe?
Cô đơn giữa những người thân
* Nỗi đau của người già con cái bỏ rơi
* Cần những con người và tổ chức từ thiện
Đây chưa phải những trường hợp phổ biến song lại là một hiện tượng xã hội đáng phê phán. Bậc cha mẹ khi bước vào những năm tháng cuối của cuộc đời bị con cháu thờ ơ phụ bạc, họ sống ra sao? Suy nghĩ gì?
Khánh Ngân – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991.

Rắc rối nhưng dễ thôi!

Quả tình, chuyện của Thúy thật là rắc rối, vì cùng một lúc, có hai người đàn ông “đặt vấn đề”. Cả hai đều yêu Thúy chân thành và có ý chung sống lâu năm, chứ không có ai tỏ dấu hiệu của sự hoa lá, chơi bời. Cái rắc rối còn ở chỗ: người có quan hệ lâu hơn, nảy sinh tình cảm trước thì lại tỏ tình sau, người “đến sau” lại tỏ tình trước và có một chi tiết khó xử cho Thúy người này lại là người ân nhân đã cứu sống Thúy. Rắc rối nhưng không khó giải quyết đâu. Ở vào địa vị của Thúy, Tâm giao sẽ đến với người ở xa (mà trước đó là bộ đội). Còn với người đã cứu sống mình, Tâm giao hoặc là nói chuyện trực tiếp, hoặc bằng thư tỏ rõ sự biết ơn, sẵn sàng trả ơn bằng bất cứ hình thức gì, trừ nhận lời yêu, vì trái tim không rung động trước người đó. Nếu không có tình yêu mà nhận lời lấy người ta thì sớm muộn cũng dẫn đến bất hạnh, đổ vỡ, rồi lại phải chia tay nhau, dở dang cho cả hai người, chưa kể sẽ làm khổ những đứa con, nếu có. Thúy không nảy nở tình yêu mà chỉ thấy thương và biết ơn anh ta là điều dễ hiểu. Điều đó chứng tỏ tình cảm của Thúy với người cũ rất sâu sắc, thủy chung. Giữa hai người đàn ông, việc Thúy chọn người bộ đội là hợp tình, hợp lý, vì anh rất xứng đáng được nhận tình yêu của Thúy. Thời gian xa cách, anh vẫn năng biên thư thăm hỏi, động viên Thúy học tập tu dưỡng mà không hề thổ lộ tình yêu là một điểm thật đáng quý, chứng tỏ anh là một người chín chắn, có nghị lực, bản lĩnh, biết kiên trì chờ đợi, biết nuôi dưỡng tình cảm và muốn có thời gian để biết kỹ về nhau. Anh qua bốn năm, khi Thúy đã học xong, đã có việc làm ổn định. Tâm giao hình dung anh là một chàng trai tuy còn trẻ nhưng đã khá chín chắn, sâu sắc, rất có ý thức trong mỗi việc mình làm và đặc biệt rất có trách nhiệm với tình yêu, với người yêu. Một người như thế yêu Thúy tha thiết, chân thành, lại càng khiến Thúy rất yêu nhớ, lúc nào cũng như thầm gọi tên anh. Thật chẳng còn gì hạnh phúc hơn khi hai người đến với nhau.
Còn ân nhân của Thúy thì chỉ là ân nhân mà thôi, chưa có cơ sở nào chứng tỏ Thúy cùng anh ta sẽ có hạnh phúc nếu đến với nhau. Cái câu “nhất cự li, nhì tốc độ” rõ ràng không phù hợp với Thúy chút nào. Đó chẳng qua chỉ là thói thường dễ gặp ở những tâm hồn, tính cách không sâu sắc mà thôi. Tâm giao muốn sửa lại câu trên như sau: “Nhất cảm thông, và đồng điệu”. Thúy có đầy đủ hai yếu tố đó. Mong sớm nhận được quyết định dứt khoát của Thúy.
Tâm giao – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991.

Chi phí vào việc nuôi dưỡng giáo dục con cái

Sau khi quyết định của Tòa án nhân dân có hiệu lực pháp luật, phải được các đương sự nghiêm chỉnh chấp hành, các cơ quan Nhà nước, các tổ chức kinh tế, xã hội và mọi công dân tôn trọng. Nếu sau này anh T. và anh H. trì hoãn hoặc lẩn tránh việc đóng góp phí tổn nuôi con thì Tòa án quyết định bằng bản án khấu trừ vào thu nhập của anh T., anh H., đơn vị nơi các anh công tác sẽ căn cứ quyết định của Tòa án thực hiện việc khấu trừ tiền lương và chuyển số tiền khấu trừ này sang Tòa án để giao cho các chị nhận chi phí vào việc nuôi dưỡng giáo dục con cái.
Tránh béo
Những người quá béo, nhất là những bạn gái béo phì, béo xệ vừa không đẹp về hình thức vừa dễ mắc một số bệnh về tim mạch, mặt khác việc hoạt động di chuyển có nhiều khó khăn…
Muốn hạn chế béo và giảm cân các bạn cần phải có chế độ ăn uống và tập luyện một cách thường xuyên.
Không ăn nhiều những thức ăn sau:
+Chất đường bột (gluxit): cơm, xôi, miến, mì, các loại bột. Chỉ ăn hạn chế, mỗi bữa giảm đi một chút vì những chất này có thể sử dụng còn thừa gluxit dễ dàng chuyển thành mỡ dự trữ ở nhiều bộ phận cơ thể, các nội tạng có mỡ bao bọc, mỡ còn tích nhiều dưới bụng, má, cằm…
+Chất đường (saccaroza), ăn rất ít đường vì đường cơ thể dễ hấp thụ và cũng dễ chuyển hóa thành mỡ.
+Mỡ (lipit), chất mỡ cơ thể hấp thụ rất nhanh và rất dễ được tích trữ ở dưới lớp da làm da dày mỡ. Vì vậy không nên ăn mỡ động vật, các món xào rán có mỡ, món nấu quá béo.
Điều cần chú ý với những thức ăn giàu prôtêin thì vẫn phải ăn bình thường như thịt nạc, trứng, tim, gan, đậu các loại (ăn bình thường, không nên ăn nhiều). Prô-tê-in là chất rất quan trọng là nguyên liệu chủ yếu để cấu tạo nên tổ chức cơ thể, tham gia vào thành phần các men, chất nội tiết, kháng thể và các hợp chất khác.
Thay mỡ động vật bằng dầu thực vật là thích hợp nhất với người quá béo. Ngoài ra, các bạn nên ăn rau quả tươi. Loại thức ăn này các bạn không cần hạn chế. Nên uống nước chè, đó là loại nước giải khát rất tốt cho những bạn béo vì nước chè có chất cần cho cơ thể. Nên dùng chè tươi.
Tuyết Phương – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991.

Ngôi chùa và những bệnh nhân bệnh aids

Trong khu vực ngôi chùa Wat Prabaht Namphu, những người đến nương nhờ cửa Phật để từ giã cõi đời vì bệnh AIDS cứ nối đuôi nhau. Người nào cũng mong được hưởng ân huệ cuối cùng là Đức Phật rũ lòng thương cho họ sang kiếp khác.
Ngày nay, trong số 60 triệu dân Thái Lan đã có đến 900.000 người mắc căn bệnh AIDS hiểm nghèo. Thế là đã 4 năm qua, hàng ngày rất nhiều những bệnh nhân AIDS nối đuôi nhau đến nơi cuối cùng được cư ngụ để đợi ngày từ giã cõi đời là Cửa Phật, qua con đường mòn đầy bụi bặm, tìm vào ngôi đền Wat Prabaht Namphu, dưới chân dãy núi có rừng cây rậm rạp, mặc cho những người dân sở tại xua đuổi vì lo sợ những con muỗi sẽ truyền “vi trùng AIDS” đến cho họ.
Cứ nhìn cơ ngơi ngôi chùa này thì ước chừng chỉ có thể tiếp nhận tối đa là hai trăm bệnh nhân. Thế nhưng hiện danh sách những bệnh nhân AIDS ghi tên xin vào các chùa đã lên đến sáu nghìn người.
Vị sư Phra Alongkod Tipakanio, 43 tuổi, theo đạo Phật, trụ trì ngôi chùa này, ngôi chùa đi đầu trong số ba mươi nghìn ngôi chùa ở Thái Lan, đã mở cửa từ năm 1992 đón các bệnh nhân AIDS mà gia đình và xã hội ruồng bỏ. Trong vòng 5 năm qua, đã có khoảng hai nghìn người bệnh được các chùa tiếp nhận và một phần tư số đó đã qua đời. Mặc dầu vậy, như ở trên đã nói, danh sách xin vào chùa hiện nay vẫn không dưới sáu nghìn người.
Vị sư Phra Alongkod cho biết, hiện trong ngôi chùa Namphu này đã có đến hai trăm bệnh nhân. Họ thường đến một mình. Vài ba người có mang theo con cái cùng mắc bệnh AIDS. Trong chùa có tất cả mười vị sư sống trong một dãy nhà riêng. Tám vị trong số đó cũng đã mắc bệnh AIDS. Việc tạm trú và ăn ở đều không mất tiền. Những bệnh nhân còn có thể cất nhắc được công việc thì nhà chùa yêu cầu phải tham gia những công việc hàng ngày và phải tuân tuân thủ một nội quy đơn giản nhưng nghiêm ngặt : cấm rượu, thuốc lá và tình dục. Có hai bệnh nhân khác giới bất ngờ bị phát hiện nằm chung một giường, liền bị đuổi ra khỏi chùa ngay tức khắc. “Điều đó là cần thiết để bảo đảm danh tiếng của nhà chùa và cũng để ngăn cấm nạn nghiện rượu hoành hành và nạn sinh đẻ ra những đứa con có bệnh AIDS”. Một thầy thuốc người Bỉ giải thích như thế !
Khi bệnh nhân đã kiệt sức thì đưa vào nhà tế bần. Những người đó sẽ được theo dõi từng ngày và khi tắt thở sẽ được đưa ra ngoài trong một chiếc quan tài bằng gỗ màu nâu.
Trịnh Thanh Hương – Báo Thế Giới Phụ Nữ – Phụ Nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 30 – 1997

Chúng ta sẽ có cuộc sống đầy đủ, sung sướng !

Cuộc hôn nhân giả vờ này sẽ duy trì một thời gian, khi anh đã kiếm được khá anh sẽ “bai”, sẽ trở về với em và các con, chúng ta sẽ có cuộc sống đầy đủ, sung sướng ! Em đừng buồn, ở đời cái gì cũng có cái giá của nó đấy, anh đâu có ham hố gì đàn bà, chẳng qua là liều hy sinh đời bố, củng cố đời con đó thôi em ạ, trên đời này thề rằng anh chỉ yêu có em thôi, tin anh đi !…”
Chị ơi em khổ quá, em đã khóc hết nước mắt mà chưa dám nói cho ai biết chuyện này, vì trước đây em không nghe lời can ngăn của mọi người, bây giờ nếu như anh ấy thay lòng đổi dạ, em chẳng dám kêu ai chị ạ. Em nghĩ thế này : Nếu anh B. đã muốn đổi đời, đã si mê người đàn bà khác có nghĩa là em chẳng còn chỗ trong trái tim anh ấy nữa thì cho dù em không ly hôn cũng chẳng là gì với anh ấy nữa, em cũng không muốn mình là vật cản làm khó dễ trên đường đi tới giàu sang, hạnh phúc của anh ấy. Bởi vậy em quyết định sẽ làm theo yêu cầu của anh ấy, chỉ thương các con em chẳng hiểu vì sao bỗng dưng chúng mất bố. Đơn ly hôn em đã viết sẵn đây rồi, nhưng em muốn được nghe lời khuyên của chị, có thể là người ngoài cuộc sáng suốt hơn chăng ? Hãy giúp em chị Thanh Tâm nhé. Xin cảm ơn chị rất nhiều.
Em gái Thanh Hà
Em Thanh Hà thân mến !
Em nên bình tĩnh lại để xem xét kỹ, đây là vấn đề hệ trọng đến cả cuộc đời, đến hạnh phúc của các cháu.
Rõ ràng chồng em đã có thay đổi trong cách nghĩ và hành động ; nếu đúng như B. nói, đây chỉ là trò xiếc, là cuộc hôn nhân giả vờ để lợi dụng một người đàn bà khác, để mưu lợi một mình, đó là dấu hiệu xuống cấp về đạo đức con người, không thể chấp nhận được. Nếu em tin chồng em, làm đơn ly hôn và gửi giấy tờ hợp pháp sang cho chồng em, vậy là vô tình em đã tiếp tay cho anh ta lừa lọc dối trá người phụ nữ kia. Em cần tỏ thái độ nghiêm khắc với hành vi thiếu đạo đức, vô lương tâm này của B., em đừng quá ngây thơ khờ dại mà tin vào cái “trò xiếc” đó của anh ta, trên thực tế đã có nhiều người mất chồng chỉ vì nhẹ dạ cả tin như vậy đó em ạ.
Theo chị, tình trạng đã đến mức trầm trọng như thế này, em không nên giấu mọi người thân trong gia đình, cần nói hết để mọi người tác động, thức tỉnh B. khuyên bảo, giáo dục để anh ta đừng lao sâu xuống vực tội lỗi. Em cũng nên tế nhị, khéo léo nói cho B. hiểu rằng mục đích của chuyến đi là làm kinh tế giúp đỡ gia đình, nhưng không thể vì tiền mà phải đổi một giá đắt như vậy, mà trong “trò xiếc” của B. biết đâu chính em lại là kẻ bị lừa dối ? Em chỉ làm đơn ly hôn khi nào cảm thấy anh ta không còn xứng đáng làm chồng em, làm cha của các con em mà thôi.
Mong em sáng suốt và nghị lực.
Thanh Tâm – Báo Thế Giới Phụ Nữ – Phụ Nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 30 – 1997